Pages

Thứ Năm

Cuối tuần cười...

rất ngốc như cách ai đó thường hay gọi, phải rồi ngốc lắm, nghe mà cứ mỉm cười là sao, dở lắm ý
sáng ra thấy có người đặt mối quan hệ trên fb, lại cười, đôi khi chẳng cần phải nói, cứ từ từ cảm nhận rồi tận hưởng cái hạnh phúc nhỏ bé, rất riêng ấy, so happy :)
bao lâu rồi nhỉ, bảo học hành mà lại chẳng nổi một chứ, cứ tự hứa rồi tự bảo hôm sau mà, y như cái hồi thi đại học, nhưng lúc ấy, kiến thức đầy mih, giờ thì cái gì khác chiếm tâm trí mih chứ k phải mấy con chữ dài ấy
bao dự tính, bao đợi chờ, giờ thì cứ từ từ mà giải quyết thôi, có thể mih chẳng giỏi giang để mưu cầu đại sự, mih chỉ cần sống thật tốt, bớt làm gáng nặng cho mọi người, thế là ổn cho thời gian trước mắt
hơn 25n, chưa thực sự lớn, dù là trong suy nghĩ, đã cố nghĩ cho người khác lắm rồi, nhg mà còn trẻ con quá, con thứ mà đến đứa em út cũng nhường mih, mà đến các cháu đôi khi cũng phải giành co với Dì chúng, chả nhẽ lại tự hỏi, "bao giờ em lớn" :)
lại thêm cuối tuần nữa, bống nhiên thấy thời gian trôi chậm chạp một cách quá đáng, thế mà lúc trước thấy cứ ào áo, kiểu như, qua tết là tới 30.4, sau nữa là 2.9, và lại là tết, con người nhiều lúc cứ mong những điều đã quá hiển nhiên
lại cười, dạo này hay tự cười quá,
thế cho nhẹ nhàng cho có sức sống
từ thứ 2 chăm chỉ nhé, quay lại với vài việc mà đã từng bỏ bê vì ngại,
:)

Thứ Sáu

Lảm nhảm

mắt díu hết cỡ, k biết liệu đi ngủ có thể ngủ một mạch, thật ngon không nữa?
người thì bảo mình sướng, ở nhà vô lo vô nghĩ, thế mà sao mình trông tệ đến thế, mắt quầng, khó ngủ, chán nản
ngó tờ báo thì thấy mình có đến 1/3 triệu chứng của bệnh trầm cảm, có lẽ nào lại là như thế, vậy có bị coi là có tiền sử bệnh không, sau này nếu sinh em bé thì nguy cơ phát bệnh cao không? hoảng thật đấy.
 đã bảo sống tốt hơn, nghĩ tích cực hơn, chăm chỉ góp nhặt, và học cách đi một mình vui vẻ nhất, thế mà tinh thần rớt thảm hại 2 ngày vừa rồi. có hai từ thôi mà tính sát thương cao quá, hic.
tạo lập một số thói quen, như thế sẽ tốt hơn.
béo mất rồi ><

Thứ Ba

Bạn đồng hành

Mỗi người đều luôn có những người bạn đồng hành,
Với Mẹ, đó là chiếc xe đạp có từ ngày bao cấp, là món quá cuả Ngoại dành cho Mẹ, và là cái cần câu cơm Mẹ dành cho chúng con.
Con nhớ ngày đầu khi con tập xe, hồi lớp 4, ngồi trên gióng xe này mà ê ẩm, đã vậy lại còn bị chèn cho ng ã xe, là Mẹ chaỵ tới, và giữ đằng sau cho con tập đi. Xe thì nặng, lại ngồi ê ẩm, nhưng cái cảm giác biết đi xe thì thực sự lấn át tất cả, và con tự hào, con chưa từng xảy ra tai nạn xe nào từ ngày con biết đi khi ấy
Bây giờ Mẹ vẫn đi cũng người bạn này, ai nói gì cũng mặc, con hiểu sao Mẹ lại như thế.
Mẹ không đi được xe máy, Mẹ tiếc tiền mua xe đap mới, Mẹ bảo xe này đi vẫn tốt.
Chiếc xe đã từng là niềm tự hào của Mẹ, là kỉ vật của Ngoại, là minh chứng cho quãng đường gian khó gia đình đã trải qua, thời gian không trở lại, Mẹ chỉ còn đó là những gì mang lại ngày xưa
Có những khi con đi xe hộ Mẹ, Mẹ xót con, sợ con ngại với bạn bè.....đâu có sao đâu Mẹ, con cũng như Mẹ yêu chiếc xe này, bạn đồng hành của Mẹ

bạn đồng hành của Mẹ  




gióng xe   
biển số xe
chiếc chuông đầy mong đợi

Thứ Hai

Thái Sơn của con!

Gom hết những yêu thương
Góp một chút nỗi buồn
Con vẽ thành vòng tròn
Gửi về Ba yêu dấu!

Đã 60 năm, và 24 năm con được song hành cùng Bố, nhưng chưa một lần con nói lời cảm ơn Bố, ngay cả lúc này đây.
Chỉ đơn giản, gia đình chúng ta yêu thương từ đáy lòng,
Và hôm nay con thực lòng muốn nói “Con xin lỗi”, bởi con vẫn mãi chỉ là đứa con gái đầy ngốc nghếch của Bố
Bố không khi nào trực tiếp bộc lộ sự hãnh diện hay khuyến khích con cái, Bố có cách bộc lộ của riêng Bố đủ để chúng con cảm nhận được tình yêu từ Bố
Bố đã từng nhắn tin nói với con rằng “gia đình luôn bên con đấy”, hay chỉ là dặn dò “trời nắng phải biết giữ gìn sức khoẻ” khi con tiền trảm hậu tấu vụ đi tình nguyện năm thứ 3,
Con biêt, con hiểu và luôn cảm nhận được sự yêu thương ấy, những yêu thương không nói được thành lời.
Bước đường con đi, dấu chân Bố luôn theo sát, cho tới tận ngày hôm nay, sẽ không xa nữa con sẽ bước trên đôi chân của mình, nhưng sao con ước mãi sẽ luôn có Bố song hành cùng con.
Sinh nhật Bố, gửi tới Bố tất cả những yêu thương, những tình cảm và cả hy vọng từ nơi con.
Tự nhủ lòng là sẽ làm gì đó cho ngày hôm nay, mà cuối cùng con vẫn dậm chân tại chỗ, đành trễ hẹn với Bố!

thời xưa khó, con vẫn cười hạnh phúc bởi có gia đình

Và Bố của ngày hôm nay đã lên chức Ông nội, Ông ngoại

Thứ Sáu

Gối mộc

nhà mới chỉ có ba đứa trẻ con, lại cũng chỉ sống cùng hai thằng cháu ngoai, mà thằng nào thằng nấy mồ hôi đến sợ, người ta cứ bảo trẻ con là thế, cơ mà chỉ sợ tụi nó nhiều mồ hôi, ngủ dễ cảm lạnh.
trước Dì làm gối vỏ đỗ cho em Nhim, cơ mà em có gối sẵn rồi nên không có dùng, bảo là đem về làm lại cho anh em nhà Tuấn, nhưng mà cũng chẳng đi được.
thế rồi lại hóng cái vụ làm gối đinh lăng, dễ quá, cũng lại đi xin xỏ đinh lăng về trồng từ năm trước, cơ mà ba  cây mọc sát nhau, bé tẹo, dù Dì rất chăm tưới nước, hic
không có đinh lăng nhà trồng được, lại đi xin, sáng sớm đi hái 1 túi đầy, áng chùng làm đủ một gối cỡ nhỏ, Dì dạo này chỉ toàn thik đồ nhỏ nhỏ thôi
không đi mua đâu được vải, lại lục tủ, lôi ra cái áo, mà sửa lại thì lại thành luôn cái gối kèm cả khoá, đôi khi cũng tự ngưỡng mộ bản thân khoản này lắm,
Đinh lăng phơi khô hơn tuần, vỏ gối được khâu xong, thế là nhồi thành gối
tinh ra đây mới là vỏ bên trong thôi, nhưng mà tình hình này chắc cũng chẳng may thêm vỏ gối làm gì nữa, mũi khâu thì k thẳng cho lắm, nhưng nhìn vào thấy cả được sự cố gắng của Dì
vậy nên Dì cháu mới gọi đây là Gối Mộc
sướng hơn cả việc chiếc gối được làm, là sự hít hà "thơm nhỉ" của cháu, lần đầu tiên thấy cháu thik thú tới vậy.
hạnh phúc đôi khi chỉ là như thế, ix cháu.
bắt đầu thấy yêu mùi hương đinh lăng phơi khô, có lẽ lại đi xin xỏ đinh lăng thôi.

Gối Mộc- mộc mạc như chính cái tên Dì đặt cho chiếc dành cho con

Thứ Năm

Côn Sơn du hí

chẳng biết có ai là bạn bè của bốn đứa, nghe chuyện kể  đi chơi mà không chê cho một câu không nhỉ ?
ngẫu hứng thì không hẳn, chí ít cài nì cũng đươc lên kế hoạch từ trước, chỉ có nguy cơ đổ bể vào lúc hơn 10h tối ngày 28.4
và như chẳng muốn người phụ người phụ người, trưa ngày 29 mát mẻ, nếu không muốn nói là quá thuận lợi để đi chơi, để mấy đứa bắt đầu cuồng chân mà nhặng xị rủ nhau chơi bù :D
rồng rắn, lượn lờ, có ai đời, 1h chiều vẫn dềnh dàng kéo nhau đi mua đố để đi chơi chứ, rút cuộc, cuối cùng cũng thẳng tiến được

cứ cho là 3h tới Côn Sơn đi, ăn uống bù rồi mới chơi bời được chứ
tiếc là chỉ có quanh quẩn tại chùa Côn Sơn, mà mùa này chưa có nước, nên ta lại hẹn lần sau đi bù, 

có lẽ đây là cái mà ai cũng thấy khoái,
 (cái này là chuyện bí mật ah nha ) ^^

7h30h về tới trung tâm thị trấn Neo, vậy mà vẫn phải bon chen cho đủ



đứa nào đứa nấy hớn hở, đồng thanh kêu vui nữa chớ, uh thì còn những lần sau cơ mà
9h về tới nhà, chuẩn bị cho ngày bữa phở cuốn ngày hôm sau :x

p,s: Sau 4ngày cảm xúc vẫn giữ nguyên vẹn, nhưng để có thể tường thuật như trước thì có lẽ chỉ có thể là truyền miệng :)

Thứ Sáu

haiz


Hình như rảnh rỗi quá người ta hay bày việc mà làm, với mih có lẽ tội lỗi lớn nhất là k biết cách kiếm xiền mà xài :)
hết nung nấu cuối cũng cũng đi mua được ít vải dạ, thế là về lại chúi mũi chúi đầu vô máy tính, tìm, down nhét đầy máy như hồi trước học móc ( dù thừa biết mih chỉ làm được 1%trong số đó,)
và kết quả trước mắt là thế này đây
đầu tay, nên thấy xấu cực là xấu, cơ mà mih vẫn like :x



và ấp ủ làm bộ đồ chơi này cho cháu, làm xong thì cháu sắm bộ mới, tư dưng thấy tủi thế k biết, hic

Thứ Năm

Ngày mai có chắc giống hôm nay



Lại thế rồi, lại về với bản chất cố hữu của bản thân, với cái sự dửng dưng tới lạnh nhạt, sự thờ ơ, hững hờ
Hỏi mình muốn làm gì lúc này ư, chẳng gì hết, ngay cả suy nghĩ cũng k muốn, tự hỏi bản thân nếu mình gặp chuyện gì  kinh khủng thì liệu mình sẽ đối diện như thế nào đây?
Quan tâm, dường như điều đó chẳng phải dành cho mình, kẻ cô độc, luôn sống trong một thế giới mà mình tạo ra
Có phải mình bị sao không?
Không muốn bộc lộ bản thân, càng k muốn để người khác thấu hiểu mình,
Xin lỗi tất cả những ai luôn quan tâm tới mình.

Thứ Ba

Có một ngày như thế :)

ngày hôm nay xét cho cùng thì chẳng có gì khác so với tất cả mọi ngày của hơn 20 năm, bản chất không đổi, chỉ có khác là đón nhận nó ra sao mà thôi.
vui, tất nhiên, tuy là có mệt hơn chút, vì không ngờ ngày hôm nay lại phải trông 2 thằng cháu tới gần 7h
mà nghĩ lại cảnh, một tay bế thằng em, một tay dắt thằng anh vừa đi vừa khóc, trông nheo nhóc đến tội, phải chi có ai ghi lại cho mình cảnh ấy thì tốt, minh chứng cho sự "có ích" của Dì tại thời điểm này
và ai đói, mặc đói, ai buồn mặc buồn, mấy dì cháu tự sướng

nhìn cái mặt em Sơn, ghét không tả, căn bản đang ngó bếp :D

chứ xem này, cũng điệu bộ lắm cơ :p

 thành tích của việc tranh em
chính xác không hiểu ngụ ý của bức ảnh này nữa :)
 
và có em này đi lạc vào nhà từ ngày hôm nay
 Ai bảo độc thân không vui cơ chứ, 
               Độc thân vui vẻ!

Chủ Nhật

Sơn Hin 1 tuổi

Cuối cùng thì em Sơn cũng tròn một tuổi,  nhớ ngày này năm trước, em gan lì chẳng chịu ra chơi với mình, khi mà em vào viện từ tối 24, và thế là hai anh em cách nhau 2năm 10 ngày, xém chút nữa là trùng ngày âm cơ đấy.
Một tuổi được gọi là lễ thôi nôi, Mẹ có hỏi Dì là sao gọi thế, Dì bảo “ chắc là hết nằm nôi” :D , nhưng mà em Sơn có nằm nôi bao giờ đâu, em toàn nằm giường thôi, hihi, nhưng có vẻ đó là thời điểm đánh dấu, nên Dì là người háo hức nhất, còn mình thì……..
hôm nay sinh nhật em, nên em quyết đứng, dù sau đó là cú ngã ngửa, hơi chậm nhưng còn hơn khôg
trong lúc chờ cơm


 và quyết định là hôm nay sẽ nhường em

đây là hậu quả của việc mình chờ đợi, rất sr em
 và pháo sáng thay cho việc thắp nến. happy birthday Sơn Hin
cả nhà mình cùng ăn bánh nào :) 
nhân vật phụ tự giác lắm nhé :D
 
trong khi Mẹ ngay điện chúc mừng của Dì Phương thì em Sơn đòi quyền lợi ghê lắm ah

Cái này quan trọng lắm nhé, không đưa lên chắc Dì tủi thân, đó là theo Dì học của các bác các cô, thì lễ thôi nôi nên đưa ra một số đồ chơi, để em Sơn lựa, coi như là việc chọn nghề sau này, tất nhiên chỉ là ngẫu hứng, nhưng sao mà Dì hỉ hả thế, ngày trước sinh nhật mình đâu có
Dì chuẩn bị đủ cả vở, truyện, bút còn chọn hình ngộ ngộ nữa, bảng từ, màu vẽ, cả cuộn giấy thắt nơ tượng trưng cho bản vẽ, Dì lựa “khôn” thiệt, chẳng thấy cái gì là bất bình thường cả
Khi chọn cây bút có đầu là con vịt đội mũ cử nhân, Dì khoái chí, còn em Sơn thì
Sau đó là nhoài hết cỡ để viết, tinh thần học hơi bị cao đấy


Và sau đó là nhào tới bản vẽ tượng trưng, chắc em mình có thiên hướng là kiến trúc sư lắm đấy

Xong xuôi chúng ta đi ngủ, chúc em Sơn luôn vui vẻ, và nhanh nhanh đi vững còn chơi bóng cùng anh nữa
 

Lời hứa 1 tháng

không phải là mình lười dẫn tới việc thi hành xong 1 tháng đâu, đó là thời gian chờ nữa thôi
nhưng cũng phải công nhận mình lười, cơ mà khác cái lười theo ý trên, đơn giản hơn là chậm, hơn cả rùa
rút cuộc cũng xong, khổ nỗi vẫn cong lời hứa nữa, xong xong kẻo cuối năm nợ nần, mình chả thik thế tẹo nào :)
đồng bộ hồng cho cô bạn thân nha



Thứ Tư

Danmoc.net

phải viết lời từ biệt cho nơi mà đã dạy mình những bước đan đầu tiên và nuôi dưỡng cả niềm đam mê
lớp 5 khi cầm que đan đầu tiên, Mẹ dạy bước lấy mũi đan, được đến đó thì bỏ que, mà chạy đi chơi, giờ thì hối tiếc kinh khủng
cho tới khi học đại học năm 1, mới quyết tâm học đan, đan chiếc khăn đầu tiên và cũng là duy nhất tặng Mẹ thì sự nghiệp đan cũng dừng tại đó, hối ấy toàn kêu không có động lực đan, mà giờ nghĩ sao gia đình và bạn bè không fải là động lực, lại cứ dở hơi tìm "động lực"
vậy mà tới năm 3 vì sao thì không nhớ, lại vào mạng search linh tinh về móc len chứ không phải đan len,
và danmoc.net làm bạn với mình từ đó
từ bước cầm kim móc, tới móc những thứ đồ nho nhỏ. cũng tặng bạn bè, và cũng "nuôi những chú khủng long" nhưng tất cả đều được "xếp xó" đều được học và chia sẻ ở đây
với bản tính của mình, toàn đi tàu ngầm chứ chẳng mấy khi công khai thảo luận như mọi người trong diễn đàn, chả hiểu sao mình cứ thấy nó "sáo"
thế mà đùng một cái, có thông tin khai tử danmoc,
nghe xong thấy lạ lẫm vì mới biết danmoc được lập bên Mỹ, và người chủ quản đã "bỏ rơi" đứa con tinh thần không rõ lý do, chẳng biết chị Rosa có biết chuyện khai tử này chưa nữa
thế là cũng cop nhặt về để bao giờ danmoc.vn được lập còn có chỗ bon chen, giờ thì tiếc không hỏi trước để mình giúp một chân chuyển đồ giùm admin
không phải con ong chăm chỉ cũng chẳng phải kẻ chém gió lành nghề, nhưng mất danmoc.net làm thói quen của mình cũng thay đổi chút ít
 sẽ có rất nhiều cái mới cho xem...............................
sẽ có cái thứ bao nhiêu cho kiểu đan này nhỉ

Thứ Sáu

13 ngọn nến 00h..........

đừng hỏi vì sao chỉ có 13 ngọn nến thay vì 24...........
thắp nến lên, mới đếm, phát hiện ra nến sinh nhật đúng là có 24 cơ, nhg mà chả thích thắp đủ, như điều người ta hay bảo con gái không thích nói tuổi thật. thế là một hàng nến cháy tới cái cuối cùng thì 0h ngày 29.10
cũng không hiểu vì sao ba năm trở lại, mình càng không thích ai nhớ đến ngày này, nhưng vẫn muốn được ai quan tâm, toàn chơi kiểu tắt điện thoại, nghĩ cũng dở hơi
nhớ năm cuối đại học, đang thời gian thi cuối kỳ, vậy là tắt điện thoại, trời mưa, đằng nào cũng không ai tới, ai ngờ, đang ngủ trưa, con em tới, thông báo rằng "thi chứng chỉ tiếng anh"
thế có sầu không chứ, nhìn nó ướt như chuột, vừa cảm động, vừa sao sao ý, vội vàng bắt taxi nhá (đúng là sự kiện)
lên tới trường thì may chưa tới lượt, lúc vào phỏng vấn được hỏi câu "hôm này là thứ mấy" trả lời còn bổi thêm câu "today is my birthday" hơhơ, kết quả có mỗi mình được cái chứng chỉ giỏi, thật là hết nói
cứ trôi qua, tuổi thì già thêm, sầu càng sầu, ngẫm cũng chẳng biết mình cần gì nữa,
than thở cũng chẳng ích
thực sự là đã rất cố gắng rồi,
đang cố mỉm cười đây................

Thứ Tư

Dễ gì........... dễ ốm :(

người ta bảo dễ tính, dễ ăn, dễ nuôi, có phải tốt không, chả hiểu tại sao thời gian gần đây mình lại dễ ốm đến vậy.
lần này là lần thứ ba trong vòng hơn nửa năm. toàn bị trúng gió, rồi cảm. lần này có vẻ nặng hơn, chuyển từ cúm sang ốm, người cứ ngật ngừ, chả thiết động tay động chân.
chắc tại hôm đi ăn cưới đứa em, tích cực quá, đã mệt cho 2 ngày rồi, lại dính nước mưa, cúm chưa khỏi thì tuần sau mình lại dọn dẹp nhà đón cháu, thế là bẹp, đúng là không biết tính toán.
đấy, ai bảo ở nhà là sướng đâu, bắt đầu thấy sợ rồi.
chả lẽ bảo sau này không tích cực làm việc nữa, sắp tới còn mấy đám cưới nữa, thôi, xin chừa.
giờ cứ ăn no ngủ kĩ cho lành, ngạt mũi không thở được...............

Thứ Ba

My dad!

      con biết chẳng khi nào Bố có thể đọc những dòng này, vì với Bố internet là chat chit linh tinh, là phim bẩn và game. chẳng phải vì thế mà suốt 4 năm đại học Bố k cho con dùng máy tính, và cũng hơn 1 năm ở nhà Bố mới đồng ý cho con nối mạng.
      sẽ có người cười vì đó nhưng con hiểu vì sao Bố lại luôn lấy nhược điểm của mọi vấn đề ra để nói thay vì nhìn thấy mặt tích cực.
      Bố sợ, sợ rằng Bố sẽ không kiểm soát được con gái của mình,
và con cứ tưởng rằng, chấp nhận là cách tốt nhất trong cuộc sống,
     Con đã sai, đã quá lầm khi cứ để cuộc sống của con trôi qua một cách nhạt nhoà như thế
     Bố đã từng kể khi 18 tuổi học trường Điện thế nào. Con đã được tới Sóc sơn, đã thấy cảnh nghèo ở đó, vậy thì mấy chục năm trước, cái nghèo ở đó còn tồi tệ thế nào, và Bố đã trảỉ qua.
     Bố đã từng là anh công nhân đường sắt Lạng Sơn, đã kịp về trước khi chiến tranh biên giới nổ ra, Bố bảo "nếu không về trước thì giờ chắc chẳng có chúng mày"
    và con cũng đã tới đất Na Dương, khi xưa Bố còn là giáo viên, mảnh đất nhiều cây giàu tình người.
con may mắn hơn mọi người khi đã được đến những nơi Bố từng sống, đủ để hiểu tuổi 20 của Bố vất vả thế nào, đủ để cảm nhận sự tự lập của Bố trong gia đình đông con là ra sao.
      Bố biết không, con đã rất tự hào, cực kỳ tự hào về Bố, về những tháng ngày vất vả của gia đình, khi Bố đèo Mẹ và chị Hoà, trong khi mẹ mang bầu anh Thuận, trên một chiếc xe đạp.
chỉ có điều
      cũng chính vì nỗi vất vả ấy, mà càng lúc Bố càng bao bọc con kĩ càng hơn, càng sợ con khổ, bởi những gì Bố đã trải qua,
trách giận ư? làm sao có thể như thế. nhưng đáng lẽ ở tuổi gần 60, Bố đáng được hưởng sự an nhàn hơn là những lo lắng cho chúng con
con đã từng cố gắng nghe và làm theo lời Bố, để con đường con đi không phải hoa hồng, nhưng cũng chẳng vấp phải hòn đá nào. 16 năm đi học, giống như được lập trình, thẳng băng mà tiến, cứ như thể được phổ cập vậy.
và giờ đây, sóng gió mới tới với con.
       con đã tưởng như mọi thứ mất tất cả, Bố không biết sự hụt hẫng ở nơi con
và con biết Bố vẫn cố gắng vớt con lên, để con gái được yên ổn.
Bố không nhận thấy con giống Bố sao?
       giờ thì con cần đi, Bố vẫn níu con lại, nặng lời, nhẹ nhàng đều có.
có lẽ đã đến lúc Bố và con cần nhìn nhận lại mọi chuyện theo cách khác.
con đường con đi, sẽ gập ghềnh, chông chênh hơn, nhưng có lẽ con sẽ thấy tốt hơn, nếu lại một lần nữa thấy Bố bước hộ con mà đi.
con thực sự không đành lòng!

Thứ Sáu

Đau đầu...............

bây giờ thì thừa nhận mình già thật rồi, chẳng trẻ với ai nữa, suốt 4năm đhọc chẳng mấy khi ốm đau, ngay cả cúm cũng làm sao chạy mất tăm tích, thế mà về bắc giang,, thì lại như ngày xưa, lạnh cái là trở chứng (cái này người ta bảo nói ra có kẻ chạy mất giày  )
hơn nữa, người ta bảo già vì đau đầu, vì suy nghĩ
mà mình thì đang đau đầu lắm đây..............
rút cuộc thì không hiểu mình đang sống để làm gì, bố mẹ đang kỳ vọng ở mình điều gì nữa......
dẫu biết rằng bố mẹ không thể cho mình ăn cá mãi, sao chẳng một lần tin tưởng giao cho mình chiếc cần câu.
có lẽ được bảo bọc quá lâu, mà mình bắt đầu chùn bước, cũng chẳng thiết tha nỗ lực làm gì
cả nhà, có ai là không hiểu cách sống của mình, gò bó là thôi rồi, mà cứ áp đặt bắt vào nhà nước, bố mẹ sẵn sàng để mình đợi việc, 2 hay vài ba năm cũng được, nhưng hễ bước chân đi là chiến  tranh nổ ra
mình đã chịu đựng, đã gắng gượng, nhưng.............
giờ có điều ước, mình chỉ ước bố mẹ một lần suy nhất ủng hộ mình, để mình thấy sống có ý nghĩa thế nào
mệt mỏi thực sự..........

Chủ Nhật

Ăn cưới bạn :)

   cuối tuần vừa rồi lần đầu tiên được đi ăn cưới bạn, dù chẳng phải đứa đầu tiên theo chồng bỏ cuộc chơi, cái cảm giác thật lạ, thật vui, thật................hối tiếc cho những lần trước không được đi.
   thôi thì ở xa nhất lại rảnh rỗi nhất nên là "mò" về từ sớm, ăn hết cả cỗ nhà bạn. Gì chứ, không biết đường bây giờ có là chuyện con thỏ, xe ôtô cứ chạy, lại thik trả khách dọc đường thì tội gì mà ta không đi, heheh
   11h về tới đất Vân Đình, cái công ty may DHA, nghe mà cứ tưởng nhầm, được trả xuống đó, trời thì nắng, cũng may còn có cái cây xăng to đùng làm chỗ trú. ngó nghiêng lung tung mà chả thấy cái công ty may đâu, chỉ sợ nhầm thì óm, mãi cũng được chỉ cho cái công ty đằng sau cây xăng, hình như toàn nhà cấp 4. đứng đợi 15p mà cứ như 15 năm, gì chứ, mình là ghét nhất khoản đợi chờ > <
    về tới nhà bạn, được cái các em toàn sát tuổi, lại ham vui, chẳng mấy là bạn tụi nó hết, thế quái nào mà kẻ thik được chiều như mình lại toàn thik chơi với trẻ con, rõ là ngược đời, được cái tụi em này toàn thik là anh là chị, thế là hòa
   tới buổi chiều thì thêm mấy đứa bạn đại học về, rút cuộc chỉ có mình là kẻ nhàn rỗi nhất, thành ra nhìn khác nhất, đến tội, hic
  về đây ăn cỗ, không muốn là khách, nhưng không hẳn là người nhà, thành ra cái gì cũng thik xí xớn, cái gì cũng được chạm tay góp phần, thành ta được khen nức mũi, lãi quá trời luôn,
có cái khác là buổi tối thanh niên đến đông không tả được, chẳng bù cho chỗ mình quanh quẩn có toàn mấy anh em đầu ba đít chênh vênh. thành ra trốn lên gác rồi, mà lúc lúc lại thấy kêu mang thêm hướng dương, chỉ thắc mắc sao mọi người chưa về.
Sáng hôm sau, 8h nhà trai đã đến , 10h là đưa dâu, cũng chen chân bằng được lên đưa bạn về nhà chồng
Gia bình- Gia Lương, ngất ngư trên xe tới 2h, chắc chẳng khi nào dám xuống chơi nữa, híc, cứ tưởng gần bg, mà từ đó ra tới đường 5 cũng đủ lắc lư rồi,
nghe miêu tả nhà chồng bạn, cây nhiều, vườn rộng, ao sâu, thế mà chôn chân, chả thăm thú được cái gì, lỡ tớ mà thích lại đòi về cũng bạn thì chít :D
2h chiều thì trời sập, rối rít tít mù đi về, lanh chanh ngồi đầu để còn xuống trước, xe chạy nhầm đường, tới khi đến đoạn rẽ về bắc giang chẳng kịp chào ai đã bị chú phụ xe "đuổi vèo", hic
lần đầu tiên đi ăn cưới, phải cảm ơn vì bạn đã cưới, hahah thế nên tớ mới lợi nhiều thế
sau đợt này, chắc mình phải đi chơi nhiều mất thôi, trước mắt đã có lời hẹn lên Mộc châu, uống sữa bò chính hiệu rồi,
thế mới biết vì sao mình lại thik trẻ ra 3 tuổi nữa ^ ^
(tường thuật trên đài, nên mò cũng không ra cái hình ảnh nào )
chúc bạn hạnh phúc, cười nhiều hơn khóc, là thương nhân hơn nông dân, gớm chưa chi đã sợ thất nghiệp phải về làm VAC