Pages

Hiển thị các bài đăng có nhãn it's me. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn it's me. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu

Lảm nhảm

mắt díu hết cỡ, k biết liệu đi ngủ có thể ngủ một mạch, thật ngon không nữa?
người thì bảo mình sướng, ở nhà vô lo vô nghĩ, thế mà sao mình trông tệ đến thế, mắt quầng, khó ngủ, chán nản
ngó tờ báo thì thấy mình có đến 1/3 triệu chứng của bệnh trầm cảm, có lẽ nào lại là như thế, vậy có bị coi là có tiền sử bệnh không, sau này nếu sinh em bé thì nguy cơ phát bệnh cao không? hoảng thật đấy.
 đã bảo sống tốt hơn, nghĩ tích cực hơn, chăm chỉ góp nhặt, và học cách đi một mình vui vẻ nhất, thế mà tinh thần rớt thảm hại 2 ngày vừa rồi. có hai từ thôi mà tính sát thương cao quá, hic.
tạo lập một số thói quen, như thế sẽ tốt hơn.
béo mất rồi ><

Thứ Năm

Ngày mai có chắc giống hôm nay



Lại thế rồi, lại về với bản chất cố hữu của bản thân, với cái sự dửng dưng tới lạnh nhạt, sự thờ ơ, hững hờ
Hỏi mình muốn làm gì lúc này ư, chẳng gì hết, ngay cả suy nghĩ cũng k muốn, tự hỏi bản thân nếu mình gặp chuyện gì  kinh khủng thì liệu mình sẽ đối diện như thế nào đây?
Quan tâm, dường như điều đó chẳng phải dành cho mình, kẻ cô độc, luôn sống trong một thế giới mà mình tạo ra
Có phải mình bị sao không?
Không muốn bộc lộ bản thân, càng k muốn để người khác thấu hiểu mình,
Xin lỗi tất cả những ai luôn quan tâm tới mình.

Chủ Nhật

Khản giọng

bao lâu rồi mới trở lại nơi này, vậy mà chẳng hân hoan như đã từng nghĩ.
không đi chơi, tụ tập, không hứng thù với tất cả những gì như trước. một nỗi buồn mang mác, vậy là rời xa
cứ trùng trinh do dự, giờ thì quyết định rồi nhé, đã biết nơi yêu thương dừng lại.
là từ chối hay đón nhận.
sẽ chẳng ai hiểu vì sao lại như thế nữa, không cần giải thik, cũng không muốn nhắc
cuộc sống sẽ vui vẻ khi ở nơi đâu ta tìm thấy niềm vui.
và ta biết ta cười ở nơi nào.
hôm nay thi công chức xong xuôi, sẽ lại là những chờ đợi, nhưng không còn những nỗi buồn, sẽ biết sống những gì đáng sống.
gặp bạn bè, thấy vui hết cỡ, những lời hẹn, trước mắt là đám cưới sắp tới và những lời hẹn hò. lần đầu tiên sẽ thấy bạn trong váy cưới cô dâu, thật không tưởng tượng được
và khản giọng bởi vui.
ngày cứ bình yên trôi qua như thế đủ để những kẻ như mình thấy đời vui.

                   "môt chút men say cho đời thêm ngọt
                   chút quan tâm những phút yếu lòng
                   và hạnh phúc khi biết mình tồn tại
                   để còn lại đó nhứng yêu thương"

Những điều nhỏ nhoi..............

          Sáng 27, vừa ngồi viết tẹo thì nghe tiếng hát, thực ra cũng chẳng để ý cho lắm khi nhận ra bài hát Tạm biệt, thì ra bế giảng..
vậy là mình đã rời trường được 5 mùa bằng lăng, nhớ ngày đó cả khoá chẳng mấy đứa khóc, thế mà khoá em mình, khóc như mưa, ghen tị...............
ngấp nghểng muốn tới trường mà mình tự ti dã man, thành ra ngồi đó mà nhớ,
công nhận quá khứ của mình hạnh phúc quá, cứ nghĩ mà tiếc, già như..............
         Bằng lăng, phượng đỏ, giờ mới để ý bắc giang cũng nhiều thật đó, năm đầu học đhọc mình ít đi, thành ra nhìn được cây bằng lăng sướng rơn.
bây giờ á, có đi cũng thằng cháu, thế nào cũng "Dì, vặt", " bằng lăng tím". có kẻ  bị mình đầu độc, ngồi xe cũng ríu rít bằng lăng.
mỏng manh lắm, không hiểu sao mình vẫn  thích loài hoa ấy.
        Hôm nay mới về quê, tuần trước thì ốm một trận, thành ra về nhìn cái gì cũng khác, nhất là bụi, haizzzzz
giàn bầu nhà mình á, thi nhau lớn, ăn chả kịp, xui xẻo cái máy ảnh vừa di cư nó đi làm nhiệm vụ khác, phí của giời.
lại còn vườn rau, cứ gọi là ăn chả kịp, ai mà thích thì mình mời tới ăn hộ
sau này thế nào mình mà có kiếm chồng, cũng phải kiếm thêm cái vườn như thế, ai bảo tham không nào.
        .........................
đời nhiều khi chẳng như mình mong muốn, cứ chấp nhận những điều nhỏ mà vô hại để có thể cười nhiều hơn...................

Chẳng khi nào là muộn để bắt đầu............

Mưa rồi……………..
Có những khi bắt đầu lại chẳng suôn sẻ như mình muốn………..
Tôi sinh ra ở một miền quê, chắc chỉ bình yên khi còn thơ bé
Còn nhớ, trước đây khi ai hỏi “ở đâu”, thế nào cũng nói “ tớ ở huyện, nhg giáp ranh thành phố”, kì lạ là chẳng lần nào k đệm thêm chữ “gần”, k sai khi từ nhà tới thành phố chỉ có cách tầm 3km còn để xuống tới trung tâm huyện thì fải tới 16km. Mọi sinh hoạt, công tác của bố mẹ hay học hành của anh chị đều ở thành phố, nghiễm nhiên tôi thừa nhận chữ “gần”, vậy mà tới bây giờ khi quê đã được quy hoạch vào thành phố, nhà cũng chuyển vào trung tâm thì lại nhớ Huyện, có lẽ bởi rất nhiều em mà mình quen trước đây đều là đồng hương huyện......
Sinh ra đã là con nhà nông, sống ở nông thôn, cũng chân đất đầu trần chạy chơi trên đồng ruộng, vậy mà nhà chẳng có một dúm đất gọi là ruộng, cũng chưa một lần được gọi chính xác là “đi làm đồng”
Kể ra chiến tích của mình cũng oai lắm chứ: cắt lúa rồi, nhổ mạ rồi, hái rau có………..toàn đi làm hộ nhà khác, còn riêng vụ cấy lúa thì sợ xanh mắt mèo khi bị doạ là có đỉa, ai chả biết học cấy cũng chẳng dễ dàng, nhg căn bản là sợ.
Mỗi lần vào vụ, Bố vẫn bảo mấy chị em vào giúp Chú thím, nhg mà lại dặn nghịch vừa k khéo lại dặm, đêm về ngứa.
“Mình là con nhà nông” Bố vẫn thường bảo mấy chị em cần nhớ
vậy mà, chưa khi nào con bé tôi làm gì cho đúng chất “con nhà nông”
Từ khi, có lẽ là từ lúc sinh ra đã qua thời kỳ khó khăn của đất nước, lại sinh nhằm năm Mậu thìn. Bố bảo con gái “mậu kỉ canh tân” sẽ sướng. Con bé tôi sướng, cũng chả cần lúc sinh ra đã ngậm thìa bạc.
Trên có bố mẹ, anh chị đảm đang, và đứa em cách 3 tuổi lại già dặn hơn chị nó, thành ra con áp út mà như út, chả phải làm gì, cái gì cũng có người giúp.
Nhớ những cái đầu tiên chắc ai cũng phải ngạc nhiên : lớp 4 đi xe đạp, lớp 9 mới biết tết tóc sam, cấp 3 mới phải nấu cơm…………có lần đi tập thiếu nhi buổi chiều, mưa nên chưa có về nhà, cái con bé tôi đã ước “mưa lâu lâu để khỏi phải về quét nhà”
Con bé tôi, vẫn chưa khi nào nghĩ là mình đã lớn…………..
Thực tế đã chứng minh điều ngược lại, mình chắc sắp già……..
Có lẽ ý thức về bản thân và cả cuộc sống tương lai, con bé tôi đã chấp nhận lớn.
Đầu tiên là nấu ăn, trước đây thì luôn ao ước tìm thấy “kẻ xui xẻo” cho những món ăn của mình. Đợi lâu mà chắc mình chẳng ác đến thế, hơn nữa “bản thân là người cần chăm sóc trước nhất” thế nên thay đổi, và thêm điều nữa, chắc sống lâu với bố mẹ nên cần phải nấu phù hợp với một ông Bố sành ăn. Tình hình này, chắc cuối năm nấu được 1 mâm cỗ rồi.
Dọn dẹp. trước đây toàn làm lấy lệ, thêm nữa đi suốt nên toàn trốn được, giờ ở nhà nhiều cảm giác đi trên cái cầu thang mát lạnh cũng sướng, vậy là chăm chỉ lau dọn, lau cả thêm mấy phòng chứ không cũng bằng thừa. Nhớ mấy hôm đầu, tay luôn trong tình trạng đỏ và bị chai tay, hoá ra mình lại thế, giờ thì ok, chả thấm vào đâu.
Thời gian rảnh rỗi nhiều, lại chúi đầu vào sách và truyện, tình hình là sắp tới phải đầu tư học, học theo sở thích của cá nhân, biết thêm một thứ là thêm một lợi thế.
Có thể trước đây, bất kì ai cũng có những nhận  xét chẳng khá khẩm cho lắm, chắc giờ gặp sẽ khác, con bé tôi đang lớn………
Chẳng có gì là muộn, ngay cả khi bắt đầu từ con số 0.
Và tôi đang bắt đầu…………..

Thứ Hai

Quyết định là ở lại..................

Cũng đã gần 1 năm rồi đó, 1 năm trốn tránh, 1 năm lừa dối chính bản thân mình, và cũng chưa bao giờ mình dám khẳng định rằng sẽ ở đâu và làm gì.
Ngay cả khi rời hn, mình cũng không nghĩ rằng sẽ xa thật, có thể, có thể lắm chứ, rằng mình sẽ trở lại một ngày nào đó, chỉ là “khép hờ một cánh cửa”
Mình chờ gì cơ chứ, chỉ là hy vọng tìm thấy một chút may mắn cho kẻ luôn trắc trở như mình.
 Ngày hôm nay, 25/04/2011, sẽ là một dấu ấn cho cuộc đời mình, chính thức nói lời xa hn, chỉ là quyết định ở lại.
Bạn hỏi tôi có vui không, bạn muốn nghe nói thật không?
Một người có xu hướng ngoại nhưng lại chứa đầy những………mình không thể đi được nữa rồi.
Là tôi chấp nhận!
Từ nay, nói sao nhỉ, phải sống ngoan đạo hơn, chấp nhận thực tế hơn
Thực ra ở lại cũng không tệ lắm, mình đã bắt đầu lên kế hoạch cho cuộc sống của mình, của mình thôi nhé.
Tháng 4 buồn.
Tháng 5 vất vả.
Và có lẽ tháng 6 sẽ có câu trả lời.
Quyết định rồi, bình yên em nhé!

Thứ Năm

Thèm.............

lâu lâu mới thấy thèm một thứ, mà cũng tuỳ từng thời điểm, khi thì thèm ăn, lúc thèm đọc truyện, thèm đan móc và những thứ linh tinh
chả biết hên hay xui khi mình chả được coi là con nghiện ở khoản nào, cái nào cũng ham một tí, sắm về một tẹo, thành ra nhà cửa cứ gọi là "trật tự trong cái lộn xộn" của riêng mình,
giờ thì tạm thời, cho tới lúc này là không thèm chi hết, haizzz
kể ra như thế cũng chả hay cho lắm, vớ vẩn thế nào mà hôm nay lại tìm thấy đúng cái mình thích
dù chả có ý định buôn bán gì cho cam nhưng cứ thích sắm cho khoái, mà khổ nỗi viêm màng túi nặng, nhất là cái sự thất nghiệp của mình :(
 
  
nhìn là biết khoái em thứ nhất rồi, thía mà em thứ hai cũng chả có điều kiện sắm. khổ ghê cơ
thực ra thì cũng chả cần cho lắm, chỉ tội là ham hố nhiều chỉ dù về (để ngắm đã), mà cuộn tròn tụi nó lại rõ là nặng, mà tiếc k thích san cuộn nhỏ
ngặt nỗi, mỗi lần móc mách là cứ giã tay, thành ra cũng thích cái vụ cho em ý nho nhỏ lại, mà nói thực, cuộn em ý thành cuộn to đã mệt, giờ lại cuộn cho nó ra cuộn thì chết
nên cứ ngắm mãi mấy cái máy se sợi, hóng hớt ngó ai thanh lý
giờ có dịp thì chả có xiền,
thành ra, phải giãi bày, hay là kêu khổ
nói thật là ước chi ông anh mình tâm lý, bon chen cho con em đỡ thèm thì tốt quá cơ :p
trời mưa, thôi thì chui chăn mộng mơ, em có đủ xiền, mấy chị lại order cho em bon chen :d
ngày mai ai cho em biết.....................

cái gì cũng chậm........

uh, thế mới là mình, ngày còn bé chỉ thik được hứa, lớn lên mới biết giữ lời hứa khó thế nào
hỡi ôi cái sự một mình, nhiều khi vui mà cũng lắm chuyện buồn,
rõ ràng, chẳng có cái gì liên quan tới cái gì, hôm nay chỉ là chép lại cái mà mình thấy hay hay

NGÀY TÌNH YÊU

Bình pha lê mẹ đặt
Lên bàn từ chiều qua
Hồi hộp chờ con gái
Ôm về một bó hoa

Hồng nhung hay hồng trắng
Một bông hay rất nhiều
Hay vẫn là Cẩm chướng
Loài hoa mà con yêu

Mẹ vẫn ngồi tưởng tượng
Bao thắm tươi dịu dàng
Theo con về với mẹ
Thơm từ chân cầu thang

Tưởng tượng rồi mong ước
Rồi thấp thỏm lo xa
Mãi đến trưa chẳng thấy
Hoa theo con về nhà

Bình pha lê vẫn đợi
Mẹ vẫn ngồi chờ mong
Ngày tình yêu sắp hết
Ai tặng con hoa hồng?

ngẫu nhiên đọc bài thơ này, thấy ghen tị một chút nên để vào đây
valentine cho đến giờ năm nào cũng như năm nào, chả thấy sao, chỉ là thấy tội thằng bạn khi mà mới sớm đã nhắn một 1 tin kêu chán, ôi dào, nẫu ruột
và đúng là chậm khi mà tới bây giờ mình mới post hình hoa đào nhà mình năm nay, thế quái nào ý nhỉ
                     cây đào đầu tiên do anh trai mua, và giờ đã được xuống tóc cho năm sau :)

 còn đây là đào nhà mình trồng, hoa to hơn hẳn cây đào mua, sang năm nha, nhà mình khỏi lo mua đào :)

          và hoa trà hết tết mới tung mình sải cánh, vẫn ổn với thâm niên gần 10 năm (chả nhớ chính xác nữa)
đó đó, cái gì cũng muộn, chậm hơn là dự kiến, thế nên giờ thì chăm chăm đi thực hiện, cũng dần dần ah
p.s: cuối năm có cháu gái rồi, có lẽ bà cô già này phải chuẩn bị mọi thứ từ bây giờ thôi :)