Pages

Hiển thị các bài đăng có nhãn family :x. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn family :x. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba

Bạn đồng hành

Mỗi người đều luôn có những người bạn đồng hành,
Với Mẹ, đó là chiếc xe đạp có từ ngày bao cấp, là món quá cuả Ngoại dành cho Mẹ, và là cái cần câu cơm Mẹ dành cho chúng con.
Con nhớ ngày đầu khi con tập xe, hồi lớp 4, ngồi trên gióng xe này mà ê ẩm, đã vậy lại còn bị chèn cho ng ã xe, là Mẹ chaỵ tới, và giữ đằng sau cho con tập đi. Xe thì nặng, lại ngồi ê ẩm, nhưng cái cảm giác biết đi xe thì thực sự lấn át tất cả, và con tự hào, con chưa từng xảy ra tai nạn xe nào từ ngày con biết đi khi ấy
Bây giờ Mẹ vẫn đi cũng người bạn này, ai nói gì cũng mặc, con hiểu sao Mẹ lại như thế.
Mẹ không đi được xe máy, Mẹ tiếc tiền mua xe đap mới, Mẹ bảo xe này đi vẫn tốt.
Chiếc xe đã từng là niềm tự hào của Mẹ, là kỉ vật của Ngoại, là minh chứng cho quãng đường gian khó gia đình đã trải qua, thời gian không trở lại, Mẹ chỉ còn đó là những gì mang lại ngày xưa
Có những khi con đi xe hộ Mẹ, Mẹ xót con, sợ con ngại với bạn bè.....đâu có sao đâu Mẹ, con cũng như Mẹ yêu chiếc xe này, bạn đồng hành của Mẹ

bạn đồng hành của Mẹ  




gióng xe   
biển số xe
chiếc chuông đầy mong đợi

Thứ Hai

Thái Sơn của con!

Gom hết những yêu thương
Góp một chút nỗi buồn
Con vẽ thành vòng tròn
Gửi về Ba yêu dấu!

Đã 60 năm, và 24 năm con được song hành cùng Bố, nhưng chưa một lần con nói lời cảm ơn Bố, ngay cả lúc này đây.
Chỉ đơn giản, gia đình chúng ta yêu thương từ đáy lòng,
Và hôm nay con thực lòng muốn nói “Con xin lỗi”, bởi con vẫn mãi chỉ là đứa con gái đầy ngốc nghếch của Bố
Bố không khi nào trực tiếp bộc lộ sự hãnh diện hay khuyến khích con cái, Bố có cách bộc lộ của riêng Bố đủ để chúng con cảm nhận được tình yêu từ Bố
Bố đã từng nhắn tin nói với con rằng “gia đình luôn bên con đấy”, hay chỉ là dặn dò “trời nắng phải biết giữ gìn sức khoẻ” khi con tiền trảm hậu tấu vụ đi tình nguyện năm thứ 3,
Con biêt, con hiểu và luôn cảm nhận được sự yêu thương ấy, những yêu thương không nói được thành lời.
Bước đường con đi, dấu chân Bố luôn theo sát, cho tới tận ngày hôm nay, sẽ không xa nữa con sẽ bước trên đôi chân của mình, nhưng sao con ước mãi sẽ luôn có Bố song hành cùng con.
Sinh nhật Bố, gửi tới Bố tất cả những yêu thương, những tình cảm và cả hy vọng từ nơi con.
Tự nhủ lòng là sẽ làm gì đó cho ngày hôm nay, mà cuối cùng con vẫn dậm chân tại chỗ, đành trễ hẹn với Bố!

thời xưa khó, con vẫn cười hạnh phúc bởi có gia đình

Và Bố của ngày hôm nay đã lên chức Ông nội, Ông ngoại

Thứ Sáu

Gối mộc

nhà mới chỉ có ba đứa trẻ con, lại cũng chỉ sống cùng hai thằng cháu ngoai, mà thằng nào thằng nấy mồ hôi đến sợ, người ta cứ bảo trẻ con là thế, cơ mà chỉ sợ tụi nó nhiều mồ hôi, ngủ dễ cảm lạnh.
trước Dì làm gối vỏ đỗ cho em Nhim, cơ mà em có gối sẵn rồi nên không có dùng, bảo là đem về làm lại cho anh em nhà Tuấn, nhưng mà cũng chẳng đi được.
thế rồi lại hóng cái vụ làm gối đinh lăng, dễ quá, cũng lại đi xin xỏ đinh lăng về trồng từ năm trước, cơ mà ba  cây mọc sát nhau, bé tẹo, dù Dì rất chăm tưới nước, hic
không có đinh lăng nhà trồng được, lại đi xin, sáng sớm đi hái 1 túi đầy, áng chùng làm đủ một gối cỡ nhỏ, Dì dạo này chỉ toàn thik đồ nhỏ nhỏ thôi
không đi mua đâu được vải, lại lục tủ, lôi ra cái áo, mà sửa lại thì lại thành luôn cái gối kèm cả khoá, đôi khi cũng tự ngưỡng mộ bản thân khoản này lắm,
Đinh lăng phơi khô hơn tuần, vỏ gối được khâu xong, thế là nhồi thành gối
tinh ra đây mới là vỏ bên trong thôi, nhưng mà tình hình này chắc cũng chẳng may thêm vỏ gối làm gì nữa, mũi khâu thì k thẳng cho lắm, nhưng nhìn vào thấy cả được sự cố gắng của Dì
vậy nên Dì cháu mới gọi đây là Gối Mộc
sướng hơn cả việc chiếc gối được làm, là sự hít hà "thơm nhỉ" của cháu, lần đầu tiên thấy cháu thik thú tới vậy.
hạnh phúc đôi khi chỉ là như thế, ix cháu.
bắt đầu thấy yêu mùi hương đinh lăng phơi khô, có lẽ lại đi xin xỏ đinh lăng thôi.

Gối Mộc- mộc mạc như chính cái tên Dì đặt cho chiếc dành cho con

Chủ Nhật

Sơn Hin 1 tuổi

Cuối cùng thì em Sơn cũng tròn một tuổi,  nhớ ngày này năm trước, em gan lì chẳng chịu ra chơi với mình, khi mà em vào viện từ tối 24, và thế là hai anh em cách nhau 2năm 10 ngày, xém chút nữa là trùng ngày âm cơ đấy.
Một tuổi được gọi là lễ thôi nôi, Mẹ có hỏi Dì là sao gọi thế, Dì bảo “ chắc là hết nằm nôi” :D , nhưng mà em Sơn có nằm nôi bao giờ đâu, em toàn nằm giường thôi, hihi, nhưng có vẻ đó là thời điểm đánh dấu, nên Dì là người háo hức nhất, còn mình thì……..
hôm nay sinh nhật em, nên em quyết đứng, dù sau đó là cú ngã ngửa, hơi chậm nhưng còn hơn khôg
trong lúc chờ cơm


 và quyết định là hôm nay sẽ nhường em

đây là hậu quả của việc mình chờ đợi, rất sr em
 và pháo sáng thay cho việc thắp nến. happy birthday Sơn Hin
cả nhà mình cùng ăn bánh nào :) 
nhân vật phụ tự giác lắm nhé :D
 
trong khi Mẹ ngay điện chúc mừng của Dì Phương thì em Sơn đòi quyền lợi ghê lắm ah

Cái này quan trọng lắm nhé, không đưa lên chắc Dì tủi thân, đó là theo Dì học của các bác các cô, thì lễ thôi nôi nên đưa ra một số đồ chơi, để em Sơn lựa, coi như là việc chọn nghề sau này, tất nhiên chỉ là ngẫu hứng, nhưng sao mà Dì hỉ hả thế, ngày trước sinh nhật mình đâu có
Dì chuẩn bị đủ cả vở, truyện, bút còn chọn hình ngộ ngộ nữa, bảng từ, màu vẽ, cả cuộn giấy thắt nơ tượng trưng cho bản vẽ, Dì lựa “khôn” thiệt, chẳng thấy cái gì là bất bình thường cả
Khi chọn cây bút có đầu là con vịt đội mũ cử nhân, Dì khoái chí, còn em Sơn thì
Sau đó là nhoài hết cỡ để viết, tinh thần học hơi bị cao đấy


Và sau đó là nhào tới bản vẽ tượng trưng, chắc em mình có thiên hướng là kiến trúc sư lắm đấy

Xong xuôi chúng ta đi ngủ, chúc em Sơn luôn vui vẻ, và nhanh nhanh đi vững còn chơi bóng cùng anh nữa
 

Thứ Ba

My dad!

      con biết chẳng khi nào Bố có thể đọc những dòng này, vì với Bố internet là chat chit linh tinh, là phim bẩn và game. chẳng phải vì thế mà suốt 4 năm đại học Bố k cho con dùng máy tính, và cũng hơn 1 năm ở nhà Bố mới đồng ý cho con nối mạng.
      sẽ có người cười vì đó nhưng con hiểu vì sao Bố lại luôn lấy nhược điểm của mọi vấn đề ra để nói thay vì nhìn thấy mặt tích cực.
      Bố sợ, sợ rằng Bố sẽ không kiểm soát được con gái của mình,
và con cứ tưởng rằng, chấp nhận là cách tốt nhất trong cuộc sống,
     Con đã sai, đã quá lầm khi cứ để cuộc sống của con trôi qua một cách nhạt nhoà như thế
     Bố đã từng kể khi 18 tuổi học trường Điện thế nào. Con đã được tới Sóc sơn, đã thấy cảnh nghèo ở đó, vậy thì mấy chục năm trước, cái nghèo ở đó còn tồi tệ thế nào, và Bố đã trảỉ qua.
     Bố đã từng là anh công nhân đường sắt Lạng Sơn, đã kịp về trước khi chiến tranh biên giới nổ ra, Bố bảo "nếu không về trước thì giờ chắc chẳng có chúng mày"
    và con cũng đã tới đất Na Dương, khi xưa Bố còn là giáo viên, mảnh đất nhiều cây giàu tình người.
con may mắn hơn mọi người khi đã được đến những nơi Bố từng sống, đủ để hiểu tuổi 20 của Bố vất vả thế nào, đủ để cảm nhận sự tự lập của Bố trong gia đình đông con là ra sao.
      Bố biết không, con đã rất tự hào, cực kỳ tự hào về Bố, về những tháng ngày vất vả của gia đình, khi Bố đèo Mẹ và chị Hoà, trong khi mẹ mang bầu anh Thuận, trên một chiếc xe đạp.
chỉ có điều
      cũng chính vì nỗi vất vả ấy, mà càng lúc Bố càng bao bọc con kĩ càng hơn, càng sợ con khổ, bởi những gì Bố đã trải qua,
trách giận ư? làm sao có thể như thế. nhưng đáng lẽ ở tuổi gần 60, Bố đáng được hưởng sự an nhàn hơn là những lo lắng cho chúng con
con đã từng cố gắng nghe và làm theo lời Bố, để con đường con đi không phải hoa hồng, nhưng cũng chẳng vấp phải hòn đá nào. 16 năm đi học, giống như được lập trình, thẳng băng mà tiến, cứ như thể được phổ cập vậy.
và giờ đây, sóng gió mới tới với con.
       con đã tưởng như mọi thứ mất tất cả, Bố không biết sự hụt hẫng ở nơi con
và con biết Bố vẫn cố gắng vớt con lên, để con gái được yên ổn.
Bố không nhận thấy con giống Bố sao?
       giờ thì con cần đi, Bố vẫn níu con lại, nặng lời, nhẹ nhàng đều có.
có lẽ đã đến lúc Bố và con cần nhìn nhận lại mọi chuyện theo cách khác.
con đường con đi, sẽ gập ghềnh, chông chênh hơn, nhưng có lẽ con sẽ thấy tốt hơn, nếu lại một lần nữa thấy Bố bước hộ con mà đi.
con thực sự không đành lòng!

Thứ Sáu

Cháu đã bắt đầu lớn...........

hôm nay, cả Dì và bà Ngoại phải về trông em Sơn của Tuấn, cũng hơi mệt nhưng mà vui, chí ít tới cuối ngày em sơn cũng cười nhiều hơn là khóc
 Dì nhớ tiếng reo của em khi nghe tiếng xe máy của bố mẹ và Tuấn về. như thể cả ngày hôm nay em bị "bỏ rơi" vậy
Lúc ấy, Dì đang gấp quần áo cho mọi người về, nghe tiếng Tuấn "con chào bà" đã thấy lạ, vì thực sự là Tuấn rất ít khi chào ông bà. vì sao thì Dì chịu
đến khi, Tuấn ngồi bỏ dép ở cửa, ngó trong nhà thấy Dì, lại toe toét, "con chào Di, con đi học về", lúc ấy sao mà cảm động thế, dù đã quen nghe tiếng con, cảm giác như con lớn rất nhiều
rồi tới khi, Dì hỏi Tuấn muốn ăn kem không con lại bảo "Dì mua rồi", hic, nào phải, Dì thấy sẵn trong tủ lạnh nên đem cho con thôi,
và đây có lẽ là điều làm Dì cảm động lắm lắm ý
- tối nay Dì ở đây với Tuấn nha
-
- Dì ngủ ở trên kia kìa (chỉ là ngủ trên gác hai, lãnh địa của các Dì mỗi khi về nhà chơi với Tuấn)
-
Dì chả biết nói sao nữa, cái cảm giác bồng nhiên trở nên quan trọng với Tuấn, thật lạ, cái câu Dì ở với con, sao mà nghe...........
chiều thứ 6, Tuấn nhận phiếu bé ngoan, nhìn cái vẻ mặt rối rít của con khi dán phiếu bé ngoan vào bảng, mà thèm, lại càng yêu hơn
dù thì chí ít, Dì cũng chăm Tuấn từ bé, lại còn hơn nửa năm ở nhà trông , giờ thì cứ cuối tuần lại được gửi nhà Dì, thế nên thân thiết cũng phải
và càng lúc Dì càng nhận ra rằng Tuấn rất tình cảm
chẳng lẽ, lại mong con cứ bé mãi để........
lần đầu tiên, Dì trốn trách nhiệm trông con để đi ăn cưới, áy náy nhiều lắm, nhưng  tha lỗi cho Dì, hic
nhìn vẻ mặt Tuấn lúc Dì đi, thấy tội lỗi quá trời, chưa qua thứ 6 đã mong tới chủ nhật để mà lại về trông con 



trông bô nhếch thế này đây, mà sao yêu thế ^^

Thứ Năm

Hơi muộn...........

Cái này là cho ngày hôm qua nhé, ôi trời, mọi thứ đều gian nan hết :)
"Ngày hôm nay chính thức có mạng dùng, với nhiều cái quay trở lại, và đặc biệt hơn, là cháu gái ra đời,
 Dự sinh là ngoài 20, mà không biết mát mẻ thế nào cháu đòi sớm thế
17h40’ ngày 18/08/2011, cháu đã oe oe với ngày sinh cách Bố nó có 10 ngày 29 năm thôi nha
Vừa nghe bảo cháu nặng 3,2k, mổ đẻ là Ông Nội đã cho trận rồi, bảo khổ em sau này,
Hihih, chưa gì Ông đã lo cho đứa thứ hai, chẹp chẹp
Ngày mai, không biết là Ông- Bà hay cô sẽ khăn gói quả mướp ra nữa
kể ra, cô cũng muốn đi, chưa nhìn trẻ con bé như vậy bao giờ
rồi hai tháng cháu ở nhà ngoại, tháng thứ 3 cứng cáp về, cô bế cô trông cho nha :)
Trộm vía. Bà ngoại bảo cháu khóc to lắm hả, sau mà về bắt nạt các anh, cô đem roi cho một trận,
Ngủ ngon cháu yêu    (không biết bé thế thì nó ngủ hay thức nữa, cái này chưa có kinh nghiệm nha, hahah"

Thứ Ba

Nhà tớ tăng gia :x

đúng là thời kì bão giá, thành ra có nhiều thứ thay đổi ghê cơ
đầu tiên là vụ làm giá của mình, làm có 2 lần rồi cất đồ nghề, căn bản là phát hiện ra nhà mình chẳng có ai kết món này, ngặt nỗi là để hơi quá tay, thành ra hơi già, thế cũng đủ để sau này làm cho mình ăn, hehehe
Bao lần hứa hươu hứa vượn, ông anh rể của mình đã xới đất trồng rau, mình chỉ được cái mồm to cổ động
Và thành quả của tất cả mọi người nhà mình là đây

         cải canh này, hơi muộn thì phải, nhưng mà trồng khá nhiều :)
luống 1 này
chỗ thứ 2 
chỗ thứ 3 này, chậm chạp quá đi
ngải cứu nha, dạo này ăn hơi bị nhiều, bồ kết rồi
giàn bầu, giờ vẫn chưa thấy hoa, haizzzz
mơ tím, mới được bắt giàn trưa nay nha
cây nhãn con, năm nay chắc cho nhiều quả ah (trộm vía nha)
cây hồng, rõ nhiều hoa..... rụng, năm nào cũng có tận tầm 10 quả ah, hahah
cây quất còi cọc năm nào, nay lại ra hoa, thik lắm cơ
trên cao nhìn xuống một góc vườn
       vườn thì nhỏ, mà kể ra nhà mình cũng lắm cây, cả rau dền, rau ngót, nhớ mọi năm thì các loại cây này nhà mình toàn tự lên. hạt giống cứ ươm mình trong đất rồi này mẩm thôi, thế mà năm nay phải gieo lại hết lượt, thế mới biết thời tiết khác thế nào
       mới đây, mình đã trồng đinh lăng bởi mục đích hơi bị cao :) hy vọng em này sẽ chẳng phụ công mình
mọi thứ, có thể sẽ chẳng được như ý, nhưng thú thật, thấy màu xanh, mình sướng rơn, đến nỗi bị kêu là khùng, ẹc
      nếu có thêm thời gian nữa thế nào mình cũng sẽ trồng hoa, cho bù lại chỗ hoa đá, xương rồng ngày xưa của mình
     hôm nay, bố với các anh lại đóng thêm chuồng gà, và chắc là cuối tháng mới đưa vào sử dụng
     quê mình mới lên thành phố không lâu, mà nhà mình lại sắp trở thành nhà nông tới nơi
    yêu nhà mình lắm lắm ý!
     ngày mai thôi, màu xanh sẽ phủ kín nơi này.........................